
Đó là lúc phải cân nhắc tới chuyện, anh em, hay doanh nghiệp hoặc studio của anh em có cần tiết kiệm thời gian hay không.
Trong môi trường doanh nghiệp, render một cái clip trong 5 phút thay vì 10 phút cũng là “lời” rồi, vì với họ, thời gian chính là tiền bạc. Còn nếu không cần tối ưu thời gian đến mức ấy, cấu hình cơ bản của Mac mini M4, hay sắp tới là M5, sẽ phủ hợp với rất nhiều người.
Không phải nhịn game đâu, nhưng mà…
Nhưng mà lựa chọn nó có giới hạn. Đơn giản vậy thôi. Chứ Mac ARM giờ không thiếu game native được port sang nền tảng này. Rồi còn có một công cụ nữa rất hay tên là CrossOver. Vấn đề lại nằm ở chỗ, không phải lúc nào CrossOver cũng vận hành như ý muốn. Lấy ví dụ anh em chơi game online nào mà có một bộ phần mềm anti cheat dạng rootkit nằm ở tầng sâu nhất của kernel hệ điều hành Windows, mà hãng game không phát triển bản macOS, thì cũng nhịn.
Đấy là lý do vì sao CS2 có bản macOS, còn Valorant thì không. Mà gần đây chơi Valorant với bạn bè nhiều, nên từ lúc sang Mac mini, chỉ có mở Discord lên, anh em livestream trận đấu cho xem, chứ không chơi nổi.

Còn trong khi đó, nếu muốn chơi game offline, lựa chọn cũng sẽ có phần bị giới hạn hơn. Ví dụ Resident Evil Requiem mới ra mắt chưa có bản Mac native, mới nhất vẫn chỉ là Village mà thôi. Death Stranding cũng vậy.
Hên làm sao lấy máy về thì biết có một tháng Apple Arcade miễn phí, rồi có cả một game mới, Civilization VII. Thế là lại được xây dựng nền văn minh. Mà dĩ nhiên là ngay cả khi có MetalFX Spatial Upscaling, cũng đừng kỳ vọng game sẽ chạy mượt ở độ phân giải 4K trên chiếc máy chỉ có 10 nhân GPU. 1440p là hợp lý lắm rồi, nhưng đổi lại, hình ảnh sẽ hơi mờ một chút.
Tiền màn hình có khi bằng tiền máy, hoặc hơn
Mua Mac mini về làm việc văn phòng hay giải trí, thì cũng không cần nghĩ ngợi nhiều. Nhưng một khi đã dùng làm sáng tạo nội dung, thì chắc chắn anh em sẽ cần một chiếc màn hình 4K, với khả năng hiển thị tốt và đủ nhiều dải màu, chứ không chỉ đơn thuần phủ được dải sRGB. Mà phủ được dải màu cũng chỉ là một chuyện, còn phải đảm bảo độ chính xác của màu sắc, đo bằng Delta E nữa cơ.
Mà những chiếc màn hình như vậy trên thị trường thường có mức giá ít nhất cũng phải từ 8 đến 10 triệu Đồng. IPS cao cấp phục vụ mảng đồ hoạ thậm chí còn đắt hơn. Asus ProArt chẳng hạn.

Mua màn về xong thậm chí có khi còn tốn thời gian công sức cân lại màu cho chính xác, cả về cách tấm nền hiển thị các màu sắc khác nhau, cho tới cả Gamma nữa cơ. Cái này thì có dịch vụ, nếu như anh em không có công cụ cân màu.
Thành ra, Mac mini rẻ, đồng ý, nhưng chi phí để sở hữu toàn bộ những thứ cần thiết để cỗ máy nhỏ vừa lòng bàn tay này vận hành ở khả năng tối đa và hữu ích nhất của nó, cũng tốn thêm một khoản, có khi hơn cả chi phí mua Mac mini.
Dễ FOMO đốt tiền mua 9981 món phụ kiện và thiết bị
Mình kể với anh em cái dock để mở rộng số lượng cổng kết nối và lắp thêm được SSD NVMe vào, mở rộng khả năng lưu trữ của chiếc máy rồi đúng không? Chưa hết đâu. Mấy nay mình ham một cái màn hình phụ để bên cạnh màn hình chính, 27 inch thôi cũng được, để làm màn hình monitor video lúc dựng clip, một màn dùng hiển thị giao diện phần mềm edit, màn còn lại hiển thị clip full screen.

Rồi sau đó là thèm mua cả bàn phím lẫn chuột nữa. Cái này thì là bị FOMO thật, tại HHKB Professional 2 S-Type và Razer Pro Click vẫn còn phục vụ quá tốt nhu cầu sử dụng, vẫn đẹp, công thái học và cảm giác làm việc vẫn tốt. Nhưng mà vẫn thèm Pro Click V2 màu đen quá. Bàn phím thì thích Razer Zoro. Đương nhiên có hai món đó thì làm việc không nhanh và hiệu quả hơn đâu, nhưng nó đẹp.
Rồi thêm cái đèn bàn làm việc để đỡ hại mắt nữa chứ…
Thành ra giờ mới hiểu cảm giác anh em chơi Mac thích “lên đồ” cho bàn làm việc trông tối giản, đẹp và hiện đại nhất.
công nghệ, khoa học, kĩ thuật, mẹo vặt, cộng đồng, thảo luận, hỏi đáp, sửa lỗi, máy tính, sự cố, camera, lỗi điện thoại, lỗi máy tính#tháng #quotnhảy #tàuquot #về #Mac #mini #và #thứ #mình #rút1772904834









