
Giếng được thiết kế để tận dụng độ dốc tự nhiên của địa hình, cho phép nước mưa có thể thấm dần xuống lòng đất và được lưu giữ lại trong nguồn nước ngầm.
Hầu hết các giếng bậc thang ở Ấn Độ đều được trang trí, chạm trổ công phu, có các hốc nghỉ mát và gian nhà để người dân có thể bơi lội, tắm, thực hiện nghi lễ tôn giáo hay nghỉ ngơi. Bởi vì nhiệt độ không khí dưới đáy giếng thì lại rất dễ chịu, mát hơn trên mặt đất khoảng 5-6 độ C, nên giếng bậc thang thường được chọn là điểm gặp mặt phổ biến trong xã hội ngày xưa.

Tuy nhiên, dưới thời thuộc địa Anh, nhiều giếng bị bỏ hoang, bị xem là mất vệ sinh và rất ít nơi còn được dùng. Sang đến cuối TK 20, dưới sự ảnh hưởng của quá trình đô thị hoá và thói quen xả rác đã khiến nhiều giếng xuống cấp nghiêm trọng. Theo thống kê, hiện vẫn còn khoảng 3000 giếng bậc thang được ghi nhận trên khắp Ấn Độ. Nhưng phần lớn các giếng nổi tiếng đã trở thành điểm tham quan du lịch, nhiều cái thì ngập trong rác và không còn cung cấp nước nữa.
Trong số hàng nghìn cái giếng xuống cấp đó, thì chỉ một số ít được khôi phục lại để cung cấp nước. Và giếng Bansilalpet là giếng đầu tiên ở Telangana thành công trong việc hồi sinh, thậm chí là nước ở đây đã có thể uống được.

Người đứng đằng sau sự thành công này là kiến trúc sư Kalpana Ramesh, người đã phục hồi 25 giếng bậc thang trên khắp bang với sự hỗ trợ của chính quyền. Trong suốt 15 năm qua, Ramesh đã tự thu gom nước mưa tại nhà riêng và dùng cho các hoạt động sinh hoạt, giảm sự phụ thuộc vào các xe bồn bán nước như nhiều hộ gia đình khác.
công nghệ, khoa học, kĩ thuật, mẹo vặt, cộng đồng, thảo luận, hỏi đáp, sửa lỗi, máy tính, sự cố, camera, lỗi điện thoại, lỗi máy tính#Giếng #bậc #thang #cổ #đại #trở #thành #giải #pháp #cho #cơn #khát #ở #Ấn #Độ1772325810








