
Một nạn nhân trong thử nghiệm vũ khí sinh học
Theo Sheldon H. Harris, một nhà sử học tại Đại học California thì đã có hơn 200.000 người Trung Quốc đã thiệt mạng trong các thử nghiệm vũ khí sinh hóa này. Con số này vẫn còn là vấn đề gây tranh cãi do phần lớn các tài liệu, ghi chép đều đã bị tiêu hủy trong chiến tranh. Một nhà sử học còn cho rằng Nhật từng muốn dùng phi đội Thần Phong để thả các quả bom chứa bọ chét mang mầm bệnh xuống Mỹ vào mùa hè năm 1945.
4. Bộ quần áo lặn cảm tử Fukuryi

Bản vẽ bộ quần áo lặn cảm tử
Bộ quần áo lặn đặc biệt này được thiết kế để giúp Nhật Bản chống lại các cuộc tấn công của quân Đồng minh. Bộ quần áo được trang bị một quả thủy lôi chứa 15 kg chất nổ và gắn vào đầu một ống tre dài 5 mét. Người mặc sẽ được nhấn chìm xuống nước bằng cục chì 9 kg, sau đó đi bộ dưới nước trong khoảng 6 giờ tại độ sâu từ 5 đến 7 mét. Sau khi tiếp cận được tới thân tàu chiến của địch, người mặc sẽ tự kích nổ và chết cùng với tàu đối phương. Báo cáo cho biết một số tàu đổ bộ và tàu tuần tra của quân đội Mỹ đã bị tấn công bởi những người đánh bom cảm tử. Tuy nhiên, chưa rõ là họ có sử dụng bộ đồ lặn trên hay không.
5. Máy mã hóa “Purple”

Ảnh chụp một cỗ máy mã hóa Purple được lưu giữ đến ngày nay
Cỗ máy Enigma của quân đội Đức có thể là công cụ mã hóa nổi tiếng nhất trong chiến tranh thế giới lần 2, nhưng nó không phải là cỗ máy duy nhất. Hồi năm 1937, quân đội Nhật đã phát triển cỗ máy “97-shiki O-bun In-ji-ki” hoặc “97 Alphabetical Typewriter”. Người Mỹ đặt biệt danh cho nó là “Purple” (cỗ máy màu tím). Cỗ máy bao gồm 2 bàn phím và 1 hệ thống dĩa quay cùng với bảng mạch 25 kết nối (25 cặp ký tự). Tương tự như máy Enigma, bàn phím thứ nhất được dùng để nhập văn bản chưa mã hóa bằng tiếng Anh, ký tự Romaji, La Mã hoặc trộn lẫn với nhau.
Tuy nhiên, nếu như máy Enigma biểu thị văn bản dưới dạng nhấp nháy của các đèn thì máy Purple sử dụng một bàn phím điện thứ 2. Bàn phím này sẽ gõ các dòng chữ đã mã hóa vào trong một mảnh giấy. Công việc mã hóa được thực hiện bởi 4 dĩa quay và bảng mạch chứa 25 kết nối này sẽ ngẫu nhiên sắp xếp thành 6 cặp kết nối và tạo ra 70.000.000.000.000 cách sắp xếp khác nhau. Chẳng những nó có thể mã hóa với nhiều cách mà máy còn đi kèm với 1 chuỗi ký tự bí mật để giải mã. Chuỗi này sẽ được thay đổi hàng ngày nên dù địch có đánh cắp được máy Purple thì cũng không thể giải mã được nếu không có chuỗi này.
6. Máy bay Yokosuka MXY-7 Ohka

Hình ảnh tên lửa cảm tử Yokosuka MXY-7 Ohka
Yokosuka MXY-7 Ohka thực chất là một tên lửa chống hạm có người lái thuộc biệt đội Thần Phong của quân đội Nhật. Ohka chính thức đưa vào hoạt động từ tháng 9 năm 1944 và được chế tạo theo nguyên tắc dùng càng ít vật liệu càng tốt do chủ yếu phục vụ cảm tử. Trong tác chiến, Ohka được đính vào bên dưới thân máy bay mẹ là Mitsubishi G4M. Khi đến gần mục tiêu, nó sẽ được kích hoạt và phi công cố gắng lượn tới càng gần mục tiêu càng tốt trước khi tên lửa khởi động và phát nổ khi chạm tới mục tiêu.

Một bản vẽ chi tiết tên lửa cảm tử Yokosuka MXY-7 Ohka
Ohka được trang bị một đầu đạn nặng xấp xỉ 1200 kg. Với tốc độ dữ dội khi di chuyển, Ohka dường như không thể bị đánh chặn bởi các hệ thống phòng không. Tuy nhiên, nhược điểm lớn nhất của nó là rất dễ bị tổn thương khi máy bay mẹ bay liện trên bầu trời. Hơn nữa, tên lửa cũng rất khó để điều khiển hướng bay chính xác. Dù có nhiều khuyết điểm nhưng ít nhất 1 tàu khu trục của quân đội Mỹ đã bị đánh chìm bởi loại tên lửa này.
7. Máy bay Mitsubishi J8M

Hình ảnh máy bay tiêm kích đánh chặn động cơ tên lửa JM8, một bản cải tiến của chiếc Messerschmitt Me 163 Komet do Đức quốc xã phát triển
Mitsubishi J8M là máy bay tiêm kích đánh chặn động cơ tên lửa thuộc biên chế quân đội Đế quốc Nhật trong thế chiến thứ 2. J8M được coi là bản sao được cấp phép của chiếc Messerschmitt Me 163 Komet do Đức quốc xã phát triển. Tuy nhiên, người Đức đã không thể gởi phiên bản chính thức tới Nhật Bản, do tàu ngầm chở máy bay đã bị đánh đắm trên đường vận chuyển. Tuy nhiên, các kỹ sư Nhật đã tạo nên một chiếc máy bay tiêm kích còn hiện đại hơn phiên bản của Đức.

Bản vẽ chi tiết của chiếc máy bay J8M
Đây là mẫu máy bay được phát triển nhằm phục vụ chiến dịch ném bom vào quân Đồng minh tại châu Âu. Người Nhật nghĩ rằng điều này cần phải được thực hiện càng sớm càng tốt, trước khi phe Đồng minh thực hiện điều tương tự vào Nhật Bản. Tuy nhiên, vẫn chưa có mẫu J8M hoàn thiện nào được đưa vào sử dụng mà chỉ có 1 nguyên mẫu thử nghiệm được chế tạo vào thời điểm không lâu trước khi chiến tranh kết thúc.
Ngày 7 tháng 7 năm 1945, chuyến bay đầu tiên đã được thực hiện do thiếu tá Hải quân Toyohiko Inuzuka điều khiển. Ban đầu, nó đã cất cánh thành công, nhưng động cơ lại hỏng trong lúc đang nâng độ cao, sau đó phát nổ khiến phi công tử vong. 6 nguyên mẫu tiếp theo cũng được chế tạo nhưng không có chiếc nào kịp bay thử nghiệm thì chiến tranh đã chấm dứt, kết thúc chuỗi ngày ngắn ngủi của mẫu máy bay đầy tham vọng này.
8. Xe tăng siêu nặng O-I

Hình vẽ chiếc siêu xe tăng O-I
Nhật Bản không phải là quốc gia nổi tiếng với xe tăng, tuy nhiên vào thời điểm cuối cuộc chiến, họ nảy ra những tham vọng táo bạo và thậm chí là điên rồ, chế tạo một chiếc xe tăng siêu nặng để sử dụng tại mặt trận Thái Bình Dương. Đúng như tên gọi, toàn bộ chiếc xe dự kiến sẽ có cân nặng khoảng từ 100 đến 120 tấn. Nó sở hữu 3 tháp pháo, 1 pháo cực lớn và 2 pháo phụ kích thước nhỏ hơn. Một thông tin chưa được xác nhận cho biết là chiếc xe này đã được chế tạo và thậm chí là được chuyển tới Mãn Châu, dù vậy chưa hề thấy nó xuất hiện trên chiến trường.

Trong một bản vẽ, các nhà thiết kế còn muốn trang bị cho nó tới 4 tháp pháo
9. Tia hủy diệt Ku-Go
Tương tự như nhiều mẫu vũ khí khác, Nhật Bản cũng từng nỗ lực phát triển một loại tia hủy diệt với hy vọng sẽ dùng nó để tiêu diệt những chiếc máy bay đang ở độ cao nhiều km trên bầu trời. Theo các tài liệu tịch thu bởi quân đội Mỹ sau cuộc chiến, việc nghiên cứu loại tia này đã bắt đầu từ năm 1939 tại phòng thí nghiệm Noborito. Cuối cùng, các nhà nghiên cứu phát triển một loại đèn magnetron cực mạnh có khả năng tạo ra các tia bức xạ.
Nhà vật lý Sinitiro Tomonaga trong nhóm đã tạo ra một chiếc đèn magnetron với đường kính 20 cm với công suất 100 kW. Dù vậy, đây vẫn là một thí nghiệm viễn tưởng. Theo các ước tính, loại tia do đèn này tạo ra chỉ đủ giết chết một con thỏ cách đó 1000 mét, với điều kiện nó phải đứng yên trong 5 phút để tia chiếu vào.
10. Xe tăng bay

Ảnh phác thảo chiếc xe tăng bay được của Đế quốc Nhật
Một trong những thách thức của quân đôi Nhật trong WW2 là di chuyển những thiết bị cơ giới hạng nặng như xe tăng từ đảo này đến đảo khác. Và dĩ nhiên, một giải pháp được đề xuất là biến chiếc xe tăng thành loại vũ khí biết bay thay vì chỉ chạy trên mặt đất.
Theo ý tưởng, đây sẽ là những chiếc xe tăng hạn nhẹ với cánh, bộ ổn định bay và bánh cất cánh có thể được tháo rời. Tuy nhiên, không có đường băng nào có thể chịu nổi cú hạ cánh của chiếc xe này nên nó còn được bổ sung thêm ván trượt bên dưới để hạ cánh. Một khi tháo các thành phần bay ra, nó lại trở về hình dáng một chiếc máy bay để chiến đất dưới đất. Còn khi bay, nó vẫn có thể được dùng như một chiếc tàu lượn ném bom các mục tiêu dưới đất. Theo kế hoạch, quân đội Nhật đã chuẩn bị chế tạo một vài mẫu xe tăng bay, bao gồm những chiếc Maeda Ku-6 và Special No. 3 Flying Tank, hoặc Ku-Ro.
11. Dự án máy bay ném bom Z

Nguyên mẫu chiếc máy bay ném bom Nakajima G10N trong dự án Z
Tương tự như dự án máy bay ném bom Amerika của Đức quốc xã, Nhật Bản cũng muốn có một chiếc máy bay có thể đánh bom xuyên lục địa, vào các mục tiêu tại Bắc Mỹ. Vào năm 1941, Hải quân Đế quốc Nhật đã thử nghiệm các cuộc tấn công bằng 13-Shi, máy bay ném bom tầm xa 4 động cơ. Nhưng các nhà hoạch định quân sự muốn một cái gì đó to hơn, nặng hơn và nhanh hơn nữa. Theo hy vọng, đó sẽ là một cái gì đó có thể mang theo hơn 22 quả bom 450 kg và bay tới độ cao xấp xỉ 10 km.
Các mẫu thiết kế được đệ trình bao gồm chiếc Nakajima G10N (hình trên) và Kawasaki Ki-91, với đặc trưng là sải cánh 72 mét và tổng chiều dài 43 mét. Nó có thể đạt vận tốc 590 km.h tại đọ cao 7,62 km với 5 động cơ, công suất mỗi động cơ 5000 mã lực. Sau đó, công ty máy bay Nakajima bắt đầu phát triển động cơ cho máy bay và hứa hẹn sẽ tăng công suất lên gấp đôi so vớ động cơ HA-44 (động cơ công suất mạnh nhất Nhật Bản thời bấy giờ). Tuy nhiên, cuối cùng thì Dự án Z đã bị hủy bỏ do tình hình chiến tranh bắt đầu xấu đi từ năm 1944.
Trên đây là 11 loại vũ khí bí mật mà quân đội Đế quốc Nhật đã phát triển trong chiến tranh thế giới thứ 2, một cuộc chiến thảm khốc trong lịch sử loài người. Đã có quá nhiều người chết, thiệt hại về vật chất không thể nào đếm được và một số còn không thể khắc phục cho đến ngày nay. Hy vọng rằng bài viết đã cung cấp một số thông tin thú vị cho các bạn và hy vọng thế giới sẽ hòa bình. Cám ơn các bạn đã theo dõi bài viết. Chúc vui vẻ đầu tuần 😃.
công nghệ, khoa học, kĩ thuật, mẹo vặt, cộng đồng, thảo luận, hỏi đáp, sửa lỗi, máy tính, sự cố, camera, lỗi điện thoại, lỗi máy tính#loại #vũ #khí #bí #mật #Đế #quốc #Nhật #phát #triển #trong #chiến #tranh #thế #giới #thứ1773688206








